Monday, 23/11/2020 - 23:18|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường THCS Đồng Lạng

Tháng 11 – Miên man dòng cảm xúc không tên

 

Cũng chẳng nhớ rõ tôi yêu tháng 11 từ khi nào. Có thể vì sắc trời đầu đông mang những nét riêng khó có thể lẫn với bất cứ mùa nào trong năm. Tháng 11 để lại trong tôi nhiều cảm nhận vô cùng đặc biệt. Tôi tự cho mình quyền  “ lạm dụng” tháng 11 là của riêng mình. Tôi hạnh phúc và tự hào bởi mỗi mùa 20/11 của tôi lại được tôn vinh. Đến với nghề giáo như một cái duyên và càng ngày tôi càng yêu hơn nghề  tôi đã chọn. Chính nghề giáo đã cho tôi trải nghiệm đủ mọi cung bậc mà ngày xưa tôi hằng ao ước. Tôi được sống lại với những kỷ niệm tuổi thơ con trẻ qua từng cử chỉ, hành động của học trò. Bạn có thể tìm kiếm niềm vui từ bất cứ đâu, Nhưng để được sống cùng kỷ niệm tuổi thơ quả thật là khó kiếm. Cố thủ tướng Phạm Văn Đồng đã từng nói “ Nghề giáo là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý”, quả thật không sai chút nào. Nghề giáo “ cao quý” theo một cách riêng của nó:

“ Có một nghề bụi phấn bám đầy tay

Người ta bảo là nghề trong sạch nhất

Có một nghề không trồng cây vào đất

Lại nở cho đời muôn vạn hoa thơm…”

Cũng chính vì lẽ đó mà tôi đã chọn bảng đen, phấn trắng làm người bạn đồng hành của mình. Rời khỏi trường sư phạm tôi chập chững bước vào nghề với bao bỡ ngỡ. Nhưng với sự dìu dắt của các cô, các thầy, các anh chị đồng nghiệp đã từng bước giúp tôi trưởng thành hơn. Đặc biệt đến với ngôi trường THCS Đồng Lạng tôi càng cảm nhận được tình cảm ấm áp của những con người bình dị nơi đây. Mảnh đất Đức Đồng thân thương này đã gắn kết tôi với nghề, trở thành gia đình thứ hai của tôi. 24 năm gắn bó với trường THCS Đồng Lạng, tôi nhận được tình yêu vô bờ bến của học trò và tình bạn bè đồng nghiệp. Cái cao quý của nghề giáo đến từ những điều bình dị đó

Một mùa 20/11 nữa lại về, mùa cho những yêu thương tìm về bến đỗ của mình. Trong tôi trộn lẫn cảm xúc bồi hồi nhớ thầy, nhớ bạn với cái náo nức đón đợi bầu không khí tươi vui rộn rã ngày hội của nghề. Đẹp hơn mọi bông hoa, quý hơn mọi món quà vật chất, đó là tấm lòng kính yêu, tri ân thầy cô mà tôi nhận được từ học trò của mình. Ước mong các em ngoan hiền, chăm chỉ trau dồi tri thức, rèn luyện kỹ năng để trở thành người có ích cho xã hội. Người thầy chỉ mong có được món quà lớn nhất từ trò là thành tích học tập tốt và nhân cách cao đẹp mà các em cố công dựng xây rèn dũa. Đó cũng chính là “ thành quả” mà chúng tôi – những người lái đò kỳ vọng trong quá trình ươm mầm, gieo hạt

Mùa đông đã thực sự len lỏi qua từng đợt heo may, bằng những màn sương mỏng giăng trước ngõ. Những chiếc lá khô cuộn mình trong trò chơi trốn tìm với gió. Khung cảnh mùa Đông không ảm đảm, ngược  lại nó còn được sưởi ấm bằng lòng tri ân của biết bao thế hệ học trò. Xin cảm ơn nghề giáo đã cho tôi một cảm giác ấm áp tràn ngập tình yêu thương!

Tác giả: Nguyễn Thị Thanh Quý

Tác giả: Cô giáo Nguyễn Thị Thanh Quý
Nguồn: Giáo dục Việt Nam
Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 10
Hôm qua : 7
Tháng 11 : 522
Năm 2020 : 8.276