Monday, 23/11/2020 - 22:52|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường THCS Đồng Lạng

KÍ ỨC KHÔNG GỌI TÊN

 

          Chẳng biết từ khi nào tôi đã yêu mến nghề giáo. Phải chăng ấy là do tôi được học trường chuyên từ sớm và được đắm hồn theo những lời bình thơ, giảng văn của thầy cô? Tôi cảm thấy yêu lắm lớp học, dãy hành lang, những đôi mắt học trò thơ ngây trong sáng. Mười tám năm gắn bó với bục giảng là mười tám năm tôi tiếp xúc với học trò với bao kỉ niệm buồn vui lẫn lộn. Có lẽ là giáo viên, tiếp xúc với học sinh cấp hai, cái lứa tuổi dở dở ương ương là khó khăn nhất. Ấy là lúc mọi hành vi của các em đều là bột phát, chưa được kiểm soát bởi lí trí. Nhưng cũng như bao thầy cô giáo khác, tôi chẳng mấy khi để bụng những lỗi nhỏ nhặt của các em. Nhưng tôi lại không ngờ rằng những kỉ niệm ấy lại ảnh hưởng sâu sắc đến các em như thế.

          Nhìn học sinh lũ lượt tặng hoa cho thầy cô ngày 20-11 mà tôi chợt nhớ đến em, cậu học sinh lớp 8 ngày nào. Năm ấy, tôi được chuyển về trường và được phân công giảng dạy một lớp chọn, lớp 8A. Ấy là lớp mà có nhiều em học khá giỏi tập trung từ 4 xã. Phải nói học sinh khá ngoan và xinh xắn. Ngay từ bài tập làm văn đầu tiên tôi đã có ấn tượng với một cậu bé khuôn mặt sáng sủa, đôi mắt to, thân hình cao và gầy với giọng văn khá già dặn sâu sắc- Tuấn Anh.

          Tuấn Anh khá đặc biệt so với các bạn trong lớp. Cậu bé mồ côi mẹ, sống với bố và bà nội. Nhưng cậu rất chăm chỉ và học rất giỏi. Môn nào cậu bé cũng đạt thành tích học tập xuất sắc. Có lẽ vì vậy mà thầy cô nào cũng rất yêu quý và nể cậu. Ngoài Tuấn Anh còn có 7 em trong lớp học rất nổi trội. Tôi rất yên tâm khi nhận nhiệm vụ giảng dạy và bồi dưỡng học sinh giỏi lớp này. Thế nhưng các em chưa hẳn đã ngoan. Cá tính bồng bột, thích trêu chọc bạn, nghịch ngợm lại  kiềm chế ý thức siêng năng ham học của lớp. Tôi để ý thấy trong giờ học, mặc dù các em vẫn chăm chú để ý nhưng thỉnh thoảng một số em vẫn hay hỏi lại các từ của cô hoặc cố ý đọc to lên một từ nào đó đang viết rồi hỏi nhau rạo lên xen kẽ, phá tan sự im lặng đáng có. Một số em khác lại tủm tỉm cười. Sau khi tìm hiểu ra tôi mới biết đó là do các em cố ý gọi tên của bố mẹ hay ông bà các bạn trong lớp để trêu chọc, lấy đó làm niềm vui. Tức bạn nên các em khác lại hỏi để đáp trả. Tôi đã răn đe các em nhưng chỉ được ít phút rồi lại chứng nào tật nấy. Bởi vò học sinh khá và giỏi mà cố ý nghich thì rất khó để bắt lỗi các em nên nhiều lúc tôi cũng cảm thấy bực bội, không bằng lòng. Tôi đã phê sổ đầu bài một số em nhưng vấn chưa tìm được cách gì để trị cho dứt hẳn chuyện này thì một chuyện khác lại xảy ra. Hôm đó, tôi ra đề cho các em: "Hãy giới thiệu một con vật nuôi nhà em." Năm phút trôi qua, cả lớp đang tập trung làm bài thì tôi nghe tiếng nói thì thào từ cuối lớp: "Ê, tụi bây ơi!"- Tuấn Anh gọi mấy bạn mình thường chơi như vậy và cậu nói: "Giới thiệu con rận có lẽ được đó. Vì nó là con vật nuôi. Hay là con giun, con đỉa nhỉ?" Nói vậy cậu bé không quên nháy mắt với bạn một cách tinh nghịch. Tôi đi xuống ra hiệu cho Tuấn Anh trật tự và hướng dẫn các em giới thiệu một loài vật nuôi có ích. Tuấn Anh hỏi tôi: "Cô ơi, cho em hỏi em giới thiệu con rận, con chấy hoặc con giun, con đỉa có được không ạ?" Cả lớp nghe vậy cười rộ lên. Tôi nhắc các em trật tự và trả lời Tuấn Anh: "Em không nên làm như vậy mà phải bám vào đề mà làm." Tôi không quên nhắc cả lớp học tập nghiêm túc, không nên coi bài tập là một trò đùa, trò chơi. Tuấn Anh lại một lần nữa nháy mắt với các ban rồi im lặng làm bài. Một loáng sau, tôi thấy Tuấn Anh giơ tay xin đọc bài. Bài làm của em đúng là giới thiệu về con rận rất tỉ mỉ, chi tiết, đúng kiểu đề yêu cầu khiến cho cả lớp cười lăn ra bàn. Tôi phải nghiêm nghị nhắc nhở em. Bữa đó các em làm bài thật tốt, giới thiệu về những con vật nuôi có ích như mèo, chó, ngan, chim bồ câu… Trong đó có 4 em lại giới thiệu về các con vật không đúng yêu cầu đề (mặc dù tôi đã nhắc nhở và định hướng từ trước): Tuấn Anh- cháu một cô giáo trong trường, Đức- cháu của thầy hiệu trưởng và hai em nữa đều nghịch trong lớp. Cuối buổi tôi cho cả lóp ra về còn yêu cầu 4 em ở lại gặp riêng. Tôi gọi 4 em ra hành lang và cho các em tự nhận rõ lỗi lầm, nhắc các em phải học tập nghiêm túc bởi các em đều là học sinh giỏi, đều là niềm hi vọng đỗ học sinh giỏi của nhà trường. Tôi nhắc các em học kiến thức vững chắc là tốt nhưng cũng không được quên trau dồi đạo đức học sinh. Tôi cũng nhắc các em không nên nghịch ngợm để mang tiếng cho thầy cô giáo dạy trong trường. Cuối cùng để các em nhận thức rõ việc mình làm thay vì yêu cầu các em viết bản tự kiểm điểm tôi yêu cầu các em viết và gửi cho tôi một bản cam kết rằng sẽ học hành nghiêm túc để sang học kì hai đạt học sinh giỏi huyện. Nói xong, tôi cho các em về. Tôi không biết những điều tôi nói có thấm vào đầu maays em nghịch ngợm hay không nhưng điều tôi thấy trong mắt các em có những ánh nhì xa xăm, lặng lẽ.

          Tuần tiếp theo tôi nhận được bốn bản cam kết như đã yêu cầu, trong đó có một bản dài đến 4 trang giấy kẻ ngang. Cũng từ đó, các em trong lớp không còn tình trạng nghịch ngợm này nữa. Duy chỉ có cái tật gọi tên bố mẹ, ông bà người khác ra làm trò đùa là chưa bỏ được. Tôi đã làm rất nghiêm, ghi sổ đầu bài khiến cho học sinh phải "Xin cô đừng ghi sổ đầu bài nữa."

          Đầu học kì hai, do có nhiều giờ dạy và để tập trung cho ôn thi lớp 9 tôi đành chia tay với các em mặc dù trong lòng không muốn. Trước lời xin đừng ghi sổ đầu bài của các em, tôi mỉm cười hứa : "Tuần sau trở đi cô sẽ không ghi sổ đầu bài các em nữa." Cả lớp hoan hô như trút được gánh nặng. Trong thâm tâm tôi chỉ muốn các em hiểu rằng tôi còn dạy các em là còn nghiêm để mong các em ngày càng tiến bộ…

          Tôi cũng không ngờ đó là năm đầu tiên cũng là năm cuối cùng tôi dạy ở ngôi trường này. Sang năm học sau, theo sự điều chuyển công tác của Phòng giáo dục tôi lên dạy một trường miền núi. Từ đó tôi không gặp các em nữa. Nhưng một sự tình cờ ngẫu nhiên tôi gặp lại Tuấn Anh khi em đi thi học sinh giỏi huyện năm lớp 9, còn tôi lại đi coi thi. Đó là giây phút ngắn ngủi khi đã thi xong. Cô trò gặp nhau tay bắt mặt mừng rối rít. Tôi hỏi han em học hành có tiến bộ không, đã đỗ học sinh giỏi môn gì. Em trả lời thật tươi: "Cô ơi em đã đỗ học sinh giỏi mấy môn liền. Lớp 8 em đỗ học sinh giỏi môn Văn nữa cô ạ!..." Tôi mừng cho em. Em ngập ngừng: "Cô ơi, xin cô tha lỗi cho em!" "Cô có tha lỗi cho em không cô?" Tôi sững sờ: "Em có lỗi gì cơ?" Em nhắc lại kỉ niệm cũ với tôi và không quên xin lỗi. Tôi cảm động quá vì không ngờ em còn nhớ đến tôi. Tôi nói với em rằng tôi đã quên chuyên đó rồi. Thạt ra tôi không để bụng chuyện của em nhưng việc gặp em hôm nay thật bất ngờ. Thời gian quá ngắn ngủi để tôi gặp em vì tôi phải nộp bài thi và họp hội đồng thi.

          Kể từ hôm đó tôi không còn gặp lại em nhưng qua những học sinh trường tôi có đi bồi dưỡng học sinh giỏi cùng em, tôi biết em đã suy nghĩ và day dứt thật nhiều. Các em học sinh vây quanh tôi và hỏi: "Cô ơi, sao bạn ấy lại nhớ cô và có ấn tượng sâu sắc về cô như vậy?" Tôi mỉm cười, bao kỉ niệm xưa ùa về...

          Ngày 20-11 tới gần, có lẽ với nhiều người sẽ mong đợi những bó hoa tươi thắm từ người thân và học sinh, phụ huynh của mình, còn tôi, tôi cảm thấy ấm lòng bởi đâu đó dường như vẫn còn những em học sinh còn nhớ đến tôi với những tình cảm đẹp đẽ thuần khiết nhất. Với tôi, điều đó có lẽ còn giá trị hơn cả những bó hoa rực rỡ kia. Tuấn Anh ơi, dù em đang ở đâu, làm gì, nếu em đọc được những dòng này thì hãy nhớ rằng cô vẫn luôn nhớ đến em, một cậu bé tinh tế và sâu sắc. Cô luôn mong em mạnh mẽ, có ý chí để gặt hái những thành công.

                                                                                                                                               Tác giả: Lê Thu Hằng

Giáo viên trường THCS Đồng Lạng.

 

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 9
Hôm qua : 7
Tháng 11 : 521
Năm 2020 : 8.275